Xuân muộn

Đăng lúc: Thứ ba - 24/01/2017 13:53
Ta đã đi trọn một vòng hoa giáp
Lối quay về theo hạt nắng vàng tan
Tiếng ai ru hòa nhịp mấy cung đàn
Nghe da diết ngập tràn muôn hoa lá
Dấu chân nghiêng trải dài trên sỏi đá
Nợ ân tình bao kẻ lạ người quen
Dẫu cuộc đời có đổi trắng thay đen
Lòng chẳng lụy bon chen cùng nhân thế

Ta đã đi qua trăm ngàn dâu bể
Sáng bưng biền chiều bóng xế đầu non
Gặp hôm qua giờ đã mất hay còn
Cuộc tương ngộ chất tròn thêm nỗi nhớ
Chuyện năm xưa biết bao điều dang dở
Sương trắng vườn cứ ngỡ một trời hoa
Gió đông tàn ngờ ngợ khúc xuân ca
Chờ lữ khách phương xa ngày trở lại

Ta đã đi qua những thời thơ dại
Bến sông nào đưa mãi khách sang ngang
Giấc mơ hoa dìu dặt ánh trăng vàng
Trôi lãng đãng lắt lay đàn đom đóm
Đêm không ngủ nghe tiếng gà gọi sớm
Đợi xuân về ngắt muộn một cành mai
Nửa đời hư theo núi rộng sông dài
Men rượu nhạt đắm say cùng tri kỷ.

Trần Thế Ngọc
(Theo Văn nghệ Tiền Giang số 78)
Chia sẻ: Google Bookmarks Yahoo Bookmarks Đăng lên ZingMe Đăng lên Linkhay Đăng lên TagVn Bookmarks lêb baibu
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 


Thăm dò ý kiến

Đánh giá của bạn về phiên bản mới này?

Tuyệt vời

Tốt

Trung bình

Bình thường

Rất tệ

Bộ đếm

  • Đang truy cập: 82
  • Khách viếng thăm: 79
  • Máy chủ tìm kiếm: 3
  • Hôm nay: 4441
  • Tháng hiện tại: 358741
  • Tổng lượt truy cập: 14302872