Biển đêm

Đăng lúc: Thứ hai - 23/01/2017 13:20
Đêm - những chòi nghêu vươn mình cắm chân bãi cát
Cát đen ướt mềm màu phù sa
Thủy triều rì rào cuộn mình ra biển
Lấp lánh sao trời tình tự giăng hoa

Cảm nhận tiếng lao xao nghìn vạn con nghêu
Trưởng thành theo nước ròng nước lớn
Mồ hôi rớt mặn khô gió chướng
Mái chòi lặng thầm đứng liêu xiêu

Sân nghêu đã từng mất đi sự sống
Trắng tay người lạch cạch vỏ nghêu rơi
Bôi xóa giấc mơ rộn ràng thu hoạch
Nửa khuya trông biển bồi hồi

Chiếu trà sớm thốt lời gan ruột
Gió táp mưa sa nào phải chuyện đùa
Nghêu giống rải nuôi tựa rải tiền xuống nước
Đầu sóng ngọn gió chớ ngại được thua!

Rừng đước rì rào chắn sóng mấy mùa qua
Thấp thoáng bóng xe xúc, xe nâng, bê-tông hỗn độn
Gắng sức nhau ngăn xói mòn xâm lấn
Giữ bờ dưa, ruộng lúa quê nhà…

Người bám biển, biển nuôi người no ấm
Mùa nghêu này sản vật nặng trên vai
Đuôi mắt nếp nhăn cười cứng cỏi
Bước thành hàng loang loáng ánh đèn soi

Đêm - biển lớn ngoài kia nghìn năm chung dòng
Lúc bình yên, khi thét gào cuồng nộ
Siết tay nhau vượt qua bão tố
Hừng đông lên chiếu sáng mặt trời hồng…

Nguyễn Kim
(Theo Văn nghệ Tiền Giang số 77)
Chia sẻ: Google Bookmarks Yahoo Bookmarks Đăng lên ZingMe Đăng lên Linkhay Đăng lên TagVn Bookmarks lêb baibu
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 


Thăm dò ý kiến

Đánh giá của bạn về phiên bản mới này?

Tuyệt vời

Tốt

Trung bình

Bình thường

Rất tệ

Bộ đếm

  • Đang truy cập: 81
  • Khách viếng thăm: 53
  • Máy chủ tìm kiếm: 28
  • Hôm nay: 1361
  • Tháng hiện tại: 338420
  • Tổng lượt truy cập: 13904590