Hương lúa

Đăng lúc: Thứ ba - 23/03/2010 14:49
Hương  lúa

Hương lúa

Con hay trở về quê trên con tàu tâm tưởng. Nơi đó có cánh đồng lúa xanh non mơn mởn gắn liền với tuổi thơ khốn khó…

Ở đó, trong những đêm trăng mùa nắng hạn, con nằm trên bờ ranh với ba chờ con nước lớn để dắt nước vào ruộng bằng chiếc máy kô-le cũ kĩ mà ba mượn của chú Tư hàng xóm. Trăng trong suốt. Ánh trăng lấp lánh dát vàng trên những chiếc lá lúa non tơ, óng mượt. Những giọt sương li ti cũng óng ả, rập rờn. Dàn hòa ca của đàn côn trùng cứ hồn nhiên ngân nga, thánh thót với cung trầm, cung bổng nghe sao mà bồi hồi, nôn nao. Con buột miệng hỏi: “Sao nó hát hoài mà hổng mệt vậy ba?”. Ba ậm ừ rồi nhìn sâu vào mắt con: “Hát cho cuộc đời thêm tươi đẹp thì đâu có mệt hả con!”.

Tuổi thơ con chợt nhận ra, làm điều gì có ích cho mọi người thì không biết mệt. Như má, ngày nào cũng hát ru thằng út ngủ đến lạc giọng mà có mệt đâu. Như ba, đi làm mướn từ sáng sớm đến tối mịt mới về nên ruộng nhà ba thường làm vào ban đêm, vậy mà chưa nghe ba than mệt nửa lời. Tối, sợ ba làm một mình ngoài ruộng buồn nên con đòi theo. Lúc đầu ba không cho đi vì sợ con bị muỗi cắn. Con thỏ thẻ: “Ba cho con đi để mai mốt con lớn còn biết làm ruộng nuôi ba nữa chớ!”. Ba cười khanh khách rồi nắm tay con dắt theo cùng với ánh mắt lo lắng và lời dặn dò của má: “Anh ngó chừng, đừng cho nó lội xuống ruộng đó nhe!”.

Nhờ đó mà con biết phân biệt cây lúa với cây cỏ gạo, biết lúc nào thì lúa cần phân, lúc nào cắt nước, biết đánh rỗng khoảng cách bao nhiêu thì vừa… Và như là một phát hiện đầy thú vị của tuổi thơ, khi con đã ngửi được hương thơm của lúa. Thấy ba cầm nắm bông lúa vàng ươm đưa lên mũi ngửi, con tròn mắt ngạc nhiên. Ba nói, lúa thơm lắm, con ngửi thử đi. Con bắt chước làm theo, nhưng có thấy thơm tho gì đâu. Ba nói ngửi lúa phải ngửi bằng tâm hồn! Con cũng cố thử ngửi đi ngửi lại, nhưng thua, không nghe được hương vị gì. Rồi cơn bệnh sốt xuất huyết ập đến với con. Gần cả tháng sau con mới được ba dắt ra đồng trở lại. Đứng trước ruộng lúa vàng lấp lánh, con ngửa mặt nhìn khoảng trời chiều tím biếc đang phủ xuống cánh đồng. Con nhắm mắt lại và hít thật sâu, nghe mùi hương là lạ xông vào mũi, dịu dàng nhưng đằm sâu. Con hiểu, đó là mùi hương của lúa. 

Ở đó, niềm vui của ba hay nỗi buồn của má đều thăng trầm theo dòng đời sinh trưởng của cây lúa. Lúa cứng cáp, tròn đòng, ba nói ra ruộng là thấy khỏe liền! Lúa no hạt oằn bông, má đưa võng ru thằng út ngủ giọng trong ngần, nồng ấm. Bữa cơm chiều cũng xôm tụ hơn, bởi má tính cho cả nhà nghe khi làm lúa xong, bán vài bao mua cho con bộ đồ mới, mua cho thằng út vài lon sữa bò… Lúa thiếu nước, hụt phân, ba ngồi vấn thuốc rê hút liên tục, ánh mắt dõi đi đâu xa lăn lắc. Lúa cháy lá, nghẹn bông, ba bần thần như người mất hồn. Vụ nào lúa trỗ bông không chịu “cong trái me”, má tần ngần mỗi khi xúc gạo nấu cơm. Lên bữa ăn, má giành chén xúc cơm cho ba và mấy anh em con. Buổi sáng, má nói nấu cơm nhiều, dư cơm nguội để chiều hổng ngon. Buổi chiều, má đổ thừa cái bụng bữa nay tự nhiên no ngang… Và con cũng sẽ thăng hoa theo tiếng cười của má, vụn vỡ lòng khi chạm phải ánh mắt đau đáu của ba. Con thầm cầu mong cho vụ mùa nào lúa cũng trúng, để mỗi bữa cơm chiều đừng bắt gặp những ánh mắt phân vân.

Cái thời khốn khó ấy đã xa. Ba nay gần bước vào cái tuổi “thất thập cổ lai hy”. Tuổi thơ của con cũng ngày càng trôi xa vào miền kí ức. Con bây giờ sống xa nhà, bộn bề công việc vì lo cuộc mưu sinh. Nhưng thưa ba, hàng đêm con vẫn ngửi được mùi hương của lúa từ quê nhà vọng đến. Dường như hương lúa gọi con về…

Nguyên Chương
(Theo Văn nghệ TG số 37)
Chia sẻ: Google Bookmarks Yahoo Bookmarks Đăng lên ZingMe Đăng lên Linkhay Đăng lên TagVn Bookmarks lêb baibu
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Ý kiến bạn đọc

Mã an toàn:   Mã chống spamThay mới