Tôi yêu quê tôi. Tôi yêu Miền Tây!

Đăng lúc: Thứ ba - 27/11/2012 09:30
Đối với một đứa con gái 18 năm chỉ quanh quẩn nơi vùng quê, con đường quen thuộc nhất với tôi chắc là con đường từ nhà đến trường, con đường ra những cánh đồng ruộng bao la. Dân quê mà. Tôi cũng là một trong những đứa trẻ may mắn, dù khó khăn thì cũng được đến trường đủ 12 năm, không phải xa nhà, hay xa quê đi làm xa như nhiều đứa khác. 
Tôi gắn bó với miền Tây sông nước 18 năm. Đối với nhiều người, 18 năm đó như chỉ thoáng qua, nhưng với tôi, khoảng thời gian ấy đủ dài để tôi thấy yêu và nhớ quê khi lên thành phố học. Sài Gòn xa hoa, tráng lệ quá, và có lẽ vì thế mà nhiều người trẻ như tôi thích nó hơn thích quê. Nhưng sao ở đây, tôi nhớ quê mình quá, chỉ muốn được về, về với vùng đất yên ả thanh bình ấy thôi.

Tôi yêu quê tôi, yêu những ngày thơ ấu chạy theo mấy anh thả diều ngoài đồng; đi câu cá bống ngoài mấy cái ao gần nhà nội, hay những ngày chạy lon ton ôm đống rơm vô nhờ dượng nướng mấy con tôm bắt trong mấy cái ao mà người dân gần sông Cái be bờ nhử tôm vào sống, hay những ngày ngồi hí hửng bên rổ cua mẹ bắt ngoài đồng mang về luộc. 

Tôi cũng được chứng kiến sự thay đổi của vùng quê, từ căn nhà lá đơn sơ với chuỗi ngày phải xài đèn dầu loe hoe, những con đường đất lầy lội sau mưa, cho đến khi nhà nào cũng xây tường gạch, có đèn điện thắp sáng, và những con đường được tráng nhựa láng o. Nhớ những ngày mùa sau khi thi đại học, tôi chạy vào ruộng phơi lúa cùng cha rồi phụ cha vác mấy bao lúa ngọn thấm nước từ tận mấy công ruộng phía trong cùng. Tôi nhớ những bờ ruộng nho nhỏ, bước trên đó, bao lúa ngọn ở trên vai cứ nghiêng ngửa, nhiều lúc tôi trượt cả chân xuống ruộng. Bây giờ, nhớ lại, tôi càng thêm thấu hiểu nỗi cực nhọc của cha mẹ, của người nông dân, nó lớn hơn rất nhiều lần so với suy nghĩ giản đơn của một đứa con gái 18 hồi đó.

Tôi trở lại quê mình sau một năm xa cách. Ngồi sau lưng cha, chạy qua mấy tỉnh Miền Tây mà lòng tôi rộn ràng như những đứa trẻ được đi chơi tết. Chạy qua An Giang, Tiền Giang, Bến Tre, nhìn dòng sông nhìn những cây bần, hưởng con gió mát, lòng tôi vui, vui lắm; miệng bất giác nở nụ cười, đưa tay ra đón lấy ngọn gió mát, hít thở cái không khí trong lành, lắng nghe sự bình yên của lòng mình. Đứng trên chuyến phà Thanh Bình- Quới Thiện, gió lộng, không khí trong lành, hai bên bờ chỉ nhìn thấy những hàng dừa nối dài mải miết, ôi, sao mà đẹp, mà mênh mông đến thế.

Cũng từ khi xa quê tôi mới thấm thía hai chữ “Miền Tây” và thấy yêu nó nhiều thật nhiều. Miền Tây và quê tôi như hòa làm một. Bởi lẽ quê tôi thuộc Miền Tây mà.

 Tôi yêu quê tôi, yêu Miền Tây, yêu sự yên bình, yêu nắng chiều, yêu những hạt mưa rơi bên luỹ tre, yêu cơn gió thổi qua những tàu lá chuối, những ngọn khoai mì, cây nhãn bên hiên nhà, cây vú sữa hay ở những ngọn dừa xa xa; hay đơn giản là tiếng dế kêu trong đêm, tiếng ếch nhái kêu trong những cơn mưa chiều tối. Yêu lắm những cánh đồng, những người dân quê thật thà chất phác, yêu những món ăn quê thân thuộc. Yêu những người nông dân bên những cánh đồng xanh mướt lộng gió, yêu ngày mùa với những cánh đồng vàng ruộm, yêu nụ cười của cha mẹ cũng như tất cả những người nông dân khi được mùa. Tôi thương lắm người nông dân phải chịu nắng chịu mưa cùng cánh đồng, thương sự cơ cực của những ngày cấy lúa; những ngày phơi lúa gặp mưa, những lúc phải ngủ ngoài đồng hay trên mé đường giữ lúa; thương đôi chân trần đi ruộng bị ốc cắt vào; thương những giọt mồ hôi rơi xuống những hạt lúa vàng.

 Tôi yêu Miền Tây đủ để thấy tức điên mỗi khi nghe người ta nói xấu người Miền Tây, đủ để phát khóc, khóc thật nhiều mỗi khi đọc được dòng status trên facebook của ai đó chửi thậm tệ những người con gái Miền Tây tôi yêu thương, đủ để yêu thương và nhung nhớ mỗi khi thấy những món ăn quê, những hình ảnh quê mình.

Phạm Yến Ngân
(Theo lophocvuive.com)
Chia sẻ: Google Bookmarks Yahoo Bookmarks Đăng lên ZingMe Đăng lên Linkhay Đăng lên TagVn Bookmarks lêb baibu
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết