Con đường mới

Đăng lúc: Thứ hai - 08/12/2014 08:41
Lẽ ra em phải đi con đường ấy
từ rất lâu
cái ngày mảnh thủy tinh làm tay em trầy xước
vết xước không nhẹ tựa lông hồng
bàn tay ấy xòe ra như một định mệnh
hát lời du ca cho bến đỗ cuộc tình
buổi chiều mềm như mây mùa hạ
kí ức hồi sinh sau giấc ngủ muộn mằn
 
Những con đường chồng chéo đan xen
hất tung bao dự định
có nụ cười thật buồn hắt lên trong ráng chiều cháy đỏ
thiêu đốt mọi giác quan
em rùng mình về ngày đã cũ
 
Có không anh cổ tích giữa ban ngày
khi giấc ngủ em chất đầy mộng mị
những lần bóng đè khiến trái tim ngợp thở
em như con ngựa lạc loài giữa sa mạc cằn khô
 
anh phác thảo con đường mới
hoang sơ cổ tích rêu mờ
song song hai chiều số phận
cuối điểm dừng. Ngơ ngác một miền trăng...
Ngô Thị Thanh Vân
(Theo Văn nghệ Tiền Giang số 62)
Chia sẻ: Google Bookmarks Yahoo Bookmarks Đăng lên ZingMe Đăng lên Linkhay Đăng lên TagVn Bookmarks lêb baibu
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 4 trong 1 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn