Lửa ấm gia đình

Đăng lúc: Thứ ba - 30/12/2014 07:00
Bao năm qua…
Lửa ấm gia đình
Đã tắt
Nguội lạnh, âm thầm, vắng bóng những vòng tay
Còn sót lại những ánh mắt của ai
Ánh mắt vô hồn của cha hay giọt lệ dài của mẹ

Không còn những nụ cười nắc nẻ
Hạnh phúc, yêu thương…
Của con trẻ… đâu rồi?
Lửa ấm gia đình… không lẽ đã thôi?
Nước mắt
Lăn dài…
Mặn đắng đôi môi
Làm sao ngọt khi xa xôi… tất cả

Một gia đình
Có thể sẽ rời xa…

Có lẽ vô tình tạo hóa tạo ra?
Hay chút lớn, cái tôi không thể bé?
Mang cha mẹ tôi vào… ngã rẽ
Đâu những lúc vui buồn chỉ còn lặng lẽ
Trái tim con buồn tẻ… vắng vẻ… không hồn

Dạ bồn chồn
Kỷ niệm cũ cha mẹ đã quên ôn
Vậy con xin một chút hồn sót lại
Gắn ánh mắt của ai bao tháng ngày ân ái
Chẳng tiếc những tháng ngày… xa mãi
Con trẻ tươi cười, chẳng phải nỗi bi ai

Một gia đình, một hạnh phúc tương lai
Vốn không phụ những con người chẳng ngại
Biết yêu thương và nhặt hạnh phúc… ngày ngày.
Phạm Thị Ngọc Tuyền
(Theo Văn nghệ Tiền Giang số 63)
Chia sẻ: Google Bookmarks Yahoo Bookmarks Đăng lên ZingMe Đăng lên Linkhay Đăng lên TagVn Bookmarks lêb baibu
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn