Thức

Đăng lúc: Thứ hai - 27/05/2019 10:21
Đêm thức trên khu vườn của tôi

gọi khản giọng một cơn mưa đi vắng

tôi đã hát như côn trùng rỉ rả

và thấy thương một dự cảm vô hình

 

Em ở đó, mà gần như xa vắng

như gió thổi rụng buồn bên cửa ô

như dãy nhà điềm nhiên không đánh số

như ngõ đêm chồi non xanh đốn hạ

tôi trở về chỉ thấy tuổi mây trôi

 

Nơi ngón tay bức tử phím mưa trầm

thành phố gầy như những cột đèn thưa

tôi cấu trúc một cội quên phong kín

rồi héo đi như quả chín cuối mùa

 

Chăn gối lẻ nằm đau lời tóc trắng

hạnh ngộ là một giấc mơ suông

em sẽ hóa một loài chim di trú

tôi đậu cành hót một trận đắng cay.


Kai Hoàng
(Theo Văn nghệ Tiền Giang số 91)
Chia sẻ: Google Bookmarks Yahoo Bookmarks Đăng lên ZingMe Đăng lên Linkhay Đăng lên TagVn Bookmarks lêb baibu
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 


Thăm dò ý kiến

Đánh giá của bạn về phiên bản mới này?

Tuyệt vời

Tốt

Trung bình

Bình thường

Rất tệ

Bộ đếm

  • Đang truy cập: 47
  • Khách viếng thăm: 45
  • Máy chủ tìm kiếm: 2
  • Hôm nay: 5136
  • Tháng hiện tại: 456737
  • Tổng lượt truy cập: 28902936