Vực biển

Đăng lúc: Thứ sáu - 09/11/2018 10:05
Người đàn bà giấu trăng vào tóc
Biển ôm ấp bóng đêm chòng chành mùi gỗ mục
Những nơron nỗi đau bắt đầu chuyến viễn du miền ảo ảnh
Những bóng người đi xa còn hơi thở vảng vất
Những bóng người nhập nhoà sương ướt lạnh
Đêm vắt cạn cuộc buồn bằng tiếng sóng xô vỡ ngàn mảnh trăng
Gió ném vào mộng mị những vần thơ hấp hối
Người đàn bà chôn vùi nước mắt trong lăng tẩm của niềm đau
Biển cào lên bóng đêm những vết xước vô hình bật máu
Người đàn bà hát bài ca thinh lặng
Những âm vực xoáy vào tim chuỗi sóng âm lạnh buốt
Những nơron nỗi đau phát sáng giữa vực đêm
Gửi vào quên lãng những địa hạt xanh rờn mầm nhớ
Gửi chiêm bao lạc loài lời ru còn dang dở
Chuyến tàu nhan sắc rỗng một toa buồn
Người đàn bà thả trăng trôi trên tóc
Bầy mưa vừa trở về ngồi khóc với biển xanh.

Trần Văn Thiên
(Theo Văn nghệ Tiền Giang số 88)
Chia sẻ: Google Bookmarks Yahoo Bookmarks Đăng lên ZingMe Đăng lên Linkhay Đăng lên TagVn Bookmarks lêb baibu
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 


Thăm dò ý kiến

Đánh giá của bạn về phiên bản mới này?

Tuyệt vời

Tốt

Trung bình

Bình thường

Rất tệ

Bộ đếm

  • Đang truy cập: 103
  • Khách viếng thăm: 99
  • Máy chủ tìm kiếm: 4
  • Hôm nay: 4683
  • Tháng hiện tại: 164306
  • Tổng lượt truy cập: 23061805