Hoa

Đăng lúc: Thứ hai - 27/05/2019 09:53
Chớ bảo đàn bà cũ,

Mẹ và em chúng ta.

Từ thiếu thời thanh nữ,

Rồi phu nhân quý bà.

 

Mượt mà tơ óng tóc,

Tươi thắm mịn màng da.

Dung nhan luôn mới mẻ,

Nhuần thắm biết bao là!

 

Người là hoa của đất,

Yểu điệu em là hoa.

Tô điểm ngàn hương mật.

Ngày mỗi thêm đậm đà.

 

Bao dung là ánh mắt

Vợ giỏi,  mẹ hiền ta.

Chẳng bao giờ cũ cả,

Lửa ấm mỗi ngôi nhà.

 

Đôi bàn tay phụ nữ,

Sớm tối vỗ về ta.

Ngày mỗi thêm tươi mới,

Kìa ai đúng thế mà!


Trần Ngọc Hưởng
(Theo Văn nghệ Tiền Giang số 91)
Chia sẻ: Google Bookmarks Yahoo Bookmarks Đăng lên ZingMe Đăng lên Linkhay Đăng lên TagVn Bookmarks lêb baibu
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 


Thăm dò ý kiến

Đánh giá của bạn về phiên bản mới này?

Tuyệt vời

Tốt

Trung bình

Bình thường

Rất tệ

Bộ đếm

  • Đang truy cập: 75
  • Khách viếng thăm: 73
  • Máy chủ tìm kiếm: 2
  • Hôm nay: 5523
  • Tháng hiện tại: 297060
  • Tổng lượt truy cập: 28202465