Thầy Năm Tú

Thầy Năm Tú

Khi màn đêm buông xuống Mỹ Tho cũng là lúc những trụ đèn sắt tỏa ánh sáng nhợt nhạt đủ soi lờ mờ con đường chạy cặp bờ sông, nơi có ga xe lửa đi Sài Gòn. Ánh sáng từ những chiếc đèn carbure đặt trong lồng kiếng chạm trổ đẹp mắt của người Pháp đem sang tuy yếu ớt nhưng đêm nay vẫn đủ sức tỏa sáng cả một vùng bên vàm Bảo Định bởi hàng trăm chiếc đèn lồng thấp nến treo trước nhà hàng khách sạn Minh Tân. Đêm nay nơi đây quy tụ hàng trăm thực khách được mời đến dự tiệc ăn mừng cô Mary Kiều Loan, con gái ông phán Sửu vừa đậu bằng Thành Chung (Diplome). Tiếng là thi đậu, thực ra kết quả này là do cha cô đã cậy quan Đốc học cúi lòn, lo lót từ trên xuống dưới chẳng biết bao nhiêu là cọc giấy “xăn” (cent). Mặc kệ! Tốn kém bao nhiêu cũng được, miễn đứa con gái rượu của ông giựt được cái bằng cấp cao quý ấy cho rỡ ràng gia đình dòng họ bởi lẽ lúc bấy giờ phụ nữ cả nước được vinh dự ấy chưa được năm trăm người. Vả lại, ông Phán đã xin được cho con gái vào làm việc ở Tỏa Sứ, vừa có tiền, vừa có danh vọng, lại được quen lớn với nhiều quan Đại Pháp, còn gì bằng! Chính vì thế, bữa tiệc hôm nay, ngoài hàng trăm quan chức làm việc cho Pháp trong và ngoài tỉnh từ các quan Tham, quan Phán, quan Đốc, cho đến các thầy Trợ giáo, thầy Thông, thầy Ký… còn có các quan lại Nam triều như quan Huyện, quan Phủ, hương chức hội tề địa phương...kể cả các lão bá hộ, các chàng công tử có tiếng trong vùng. Đặc biệt, đêm nay, ngoài những bàn tiệc trên chục món sơn hào hải vị, thực khách còn được chiêu đãi một bữa tiệc tinh thần do ban đờn ca tài tử Nguyễn Tống Triều, một ban đang lừng danh khắp Nam Kỳ lục tỉnh đến biểu diễn.

Đăng lúc: 03-06-2019 03:42:06 PM | Đã xem: 674 | Phản hồi: 0 | Chuyên mục: Văn học , Truyện
Minh họa: Lê Hồng Thái

Chuyện ở vùng ven

(Cảm tác từ câu chuyện của một bà Mẹ Việt Nam anh hùng)

Nắng chếch hiên, trời “hầm Nam”, không khí oi nồng. Bà Trâm nằm im trên chiếc võng ở chái nhà. Mấy con ong vo ve bên chùm bông bưởi ngan ngát tỏa hương. Nước ròng, tiếng gà bên cồn văng vẳng vọng qua.
Hồi đó, mùa này thằng Phước hay khóc đêm, lưng nó nổi sảy có ề, ngứa ngái khó chịu. Bà hái lá trầu lương (lá già) chà lưng cho nó, nấu lá bưởi tắm cho mát và thơm. Mẹ con côi cút, bà cấy dưới ruộng, nó tha thẩn chơi một mình ở bóng trâm bầu. Buồn ngủ nằm tựa đống rơm. Giấc ngủ thơ ngây chập chờn tiếng súng.

Đăng lúc: 03-06-2019 02:38:00 PM | Đã xem: 781 | Phản hồi: 0 | Chuyên mục: Văn học , Truyện

Phản chiến

Ba giờ chiều, đội du kích xã Phú Hòa Đông họp ở khu trại ruộng trên Gò cây me nước trong cứ điạ Vuông trâm bầu. Khi đông đủ mọi người, xã đội trưởng Hai Be khai mào buổi họp:

Đăng lúc: 03-06-2019 02:30:15 PM | Đã xem: 568 | Phản hồi: 0 | Chuyên mục: Văn học , Truyện

Người đàn ông không thể đón con chiều nay

Công trình xây dựng tòa nhà cao tầng trong thành phố đang thi công đến giai đoạn tô tường. Chiều lủng đủng sà xuống thành phố với gam màu xám xịt. Những khối mây đen kịt như những đụn khói nhả ra từ chiếc ống khói khổng lồ, lù lù trưng trổ lên từ phía chân trời. Những tia nắng cuối ngày yếu ớt tắt dần, tắt dần. Người đàn ông cố gắng tô cho hết vữa hồ rồi xin anh giám sát công trình cho nghỉ trước năm phút để đi đón con. Anh giám sát cằn nhằn, bảo làm gì mà ngày nào cũng xin về trước năm bảy phút vậy. Càm ràm vậy chứ anh cũng cho.

Đăng lúc: 14-11-2018 09:32:35 AM | Đã xem: 1174 | Phản hồi: 0 | Chuyên mục: Văn học , Truyện
Minh họa: Thanh Tiên

Mê muội & tang thương

Cậu tôi chết. Nỗi đau đến với gia đình tôi không chỉ là sự mất mát, mà còn là sự oán trách của họ hàng bên ngoại: “Không lấy cốt cô, ba ổng đâu có chết!”, “Đang khỏe mạnh vậy mà… Có những chuyện không tin đâu có được”… Những tiếng thì thầm, kể lể xen lẫn trong tiếng khóc từ góc nhà, chái bếp cứ xoáy vào tai tôi. Tôi biết, không ai ghét bỏ tôi nhưng họ không thể không nói những điều mà họ tin là đúng. Những ánh mắt đau khổ, dẫu cố nén vẫn ánh lên vẻ oán hờn, trách móc. Không ai chịu tin cậu tôi chết vì bệnh ung thư, dù những lời kết luận trong bệnh án đã rõ ràng. Nếu cậu tôi được đưa đến bệnh viện sớm hơn, vết loét trong thực quản được cắt bỏ sớm thì có dẫn đến kết cuộc này không? Bây giờ đối với họ hàng bên ngoại thì nguyên nhân cái chết của cậu là do ba tôi. Ba tôi đã bày ra chuyện lấy cốt má về quê, còn để cho cậu tôi xuống huyệt mộ; vì vậy mà cậu mới bệnh, mới chết!...

Đăng lúc: 14-11-2018 08:58:21 AM | Đã xem: 1367 | Phản hồi: 0 | Chuyên mục: Văn học , Truyện
Minh họa: Thanh Tiên

CÁ VÀNG BIẾT KHÓC

Trong hồ cá cảnh...
Nước sủi bọt chuyển động bởi dòng điện. Mấy nhánh rong tảo giả và thật rung rinh, rung rinh. Một bàn tay tung nắm thức ăn, đàn cá xúm lại đớp mồi, ăn xong chúng nhởn nhơ bơi lội. Cá Lau Kính cần mẫn lau thành hồ. Nàng Cá Vàng, chảnh chọe, ẻo lả, bơi qua, bơi lại uốn cái đuôi, lượn cái vây. Nàng nói với mọi người:

Đăng lúc: 14-11-2018 08:52:05 AM | Đã xem: 1237 | Phản hồi: 0 | Chuyên mục: Văn học , Truyện
Minh họa: Thanh Tiên

Gặp gỡ

1. Ngay từ đầu ngõ tôi đã thấy là giống lắm mặc dù hơn mười lăm năm rồi không gặp hắn. Tóc hắn bây giờ đã bạc gần hết. Bộ răng giả khiến tiếng nói cười của hắn nhao nhão, không như ngày xưa có cái vẻ gầm gừ của loài chó, nhất là khi hắn sắp sửa đánh ai. Nhưng dáng đi của hắn thì dù có lẫn trong đám đông tôi cũng nhận ra ngay. Đạn phá vỡ xương đùi khiến chân trái ngắn lại hắn đi vẹo sang một bên, lưng cũng ẹo theo, buồn cười lắm. Như cô gái làm điện õng a õng ảnh mà lại chỉ mang mỗi một chiếc guốc cao gót thôi. Tôi làm sao mà lầm được.

Đăng lúc: 02-10-2018 11:11:21 AM | Đã xem: 950 | Phản hồi: 0 | Chuyên mục: Văn học , Truyện
Minh họa: Thanh Tiên

Chuyến thăm cuối cùng

Gần tới ngày 30 tháng 4 ăm 1975, tôi có một chuyến đi thú vị cùng ông ngoại vào trong cứ. Thật ra ông cháu tôi chỉ là người dẫn đường, nhân vật chinh của cuộc hành trình này là má con thím Hai Hùng. Thím Hai dắt đứa con gái trạc tuổi tôi, tên Hàn Ni từ Sài Gòn về nhờ ông ngoại bắt liên lạc để dẫn con vô thăm chồng là chú Hai Hùng. Nghe nói đã mười mấy năm, kể từ khi thím Hai mang bầu tới lúc ấy vợ chồng chưa có dịp gặp lại, cha con chưa hề biết mặt nhau.

Đăng lúc: 10-07-2018 03:55:47 PM | Đã xem: 1269 | Phản hồi: 0 | Chuyên mục: Văn học , Truyện
Minh họa: Thanh Tiên

Chuyến thăm cuối cùng

Gần tới ngày 30 tháng 4 ăm 1975, tôi có một chuyến đi thú vị cùng ông ngoại vào trong cứ. Thật ra ông cháu tôi chỉ là người dẫn đường, nhân vật chinh của cuộc hành trình này là má con thím Hai Hùng. Thím Hai dắt đứa con gái trạc tuổi tôi, tên Hàn Ni từ Sài Gòn về nhờ ông ngoại bắt liên lạc để dẫn con vô thăm chồng là chú Hai Hùng. Nghe nói đã mười mấy năm, kể từ khi thím Hai mang bầu tới lúc ấy vợ chồng chưa có dịp gặp lại, cha con chưa hề biết mặt nhau.

Đăng lúc: 10-07-2018 03:55:46 PM | Đã xem: 867 | Phản hồi: 0 | Chuyên mục: Văn học , Truyện

Con chó có nghĩa

…Khánh bất lực nhìn gã đàn ông vạm vỡ, đen đúa nhìn không rõ mặt, tay lăm lăm con dao chọc tiết heo sáng quắc lừ lừ bước lại gần. Anh muốn có hành động gì đó để tự cứu, nhưng tay chân bị trói chặt, miệng chỉ còn biết ú ớ qua mớ giẻ nhét đầy. Nhát dao đầu tiên thọc ngay mạn sườn Khánh đau nhói, anh oằn người giãy giụa và… mở choàng mắt.

Đăng lúc: 08-03-2018 09:47:27 AM | Đã xem: 1635 | Phản hồi: 0 | Chuyên mục: Văn học , Truyện
Minh họa: Thanh Sơn

Tết của ngày xưa

Cuối cùng thì anh em tụi tôi cũng có đồ mới mặc tết. Năm nay lúa trúng mùa và chín trước tết nên má bán mấy giạ để sắm sửa cho tụi tôi. Chị thợ may kêu má mua hai khúc vải may chung cho bốn đứa, để khi cắt may chỉ lách vải không hao. Nhờ tài khéo léo của chị ấy mà bốn đứa tám bộ, chị may thêm cho hai anh tôi hai cái quần cụt nối, tôi có thêm cái áo sát nách thân trước hình này, thân sau bông kia, vậy mà khoái trá cười híp cả mắt. Tôi ôm hai bộ đồ vào lòng hít hà mùi vải mới. Cả năm mới có một lần được ngửi, được hôn hít đồ mới trong cái nôn nao khó tả. Thường thì tôi là đứa chuyên mặc đồ cũ, đồ đạc của anh chị. Còn hai anh tôi con nhà quê, nhà lại không khá giả nên không hề khen chê có gì mặc nấy, đồ bông như con gái mà vẫn vui mừng đón nhận.

Đăng lúc: 01-03-2018 03:03:55 PM | Đã xem: 1347 | Phản hồi: 0 | Chuyên mục: Văn học , Truyện
Minh họa: Thanh Tiên

Bông so đũa

Khi gió chướng rao rao trên các tàn cây so đũa thì những cái bông trắng, hình mặt trăng bé xíu bắt đầu rộ. Một loại hoa dại, không sặc sỡ kiêu sa, không sắc hương nhưng là loại hoa đặc trưng của miền sông nước Nam bộ, là loại rau rất tinh khiết, bổ dưỡng, ngon ngọt khi nấu nướng và nhắc mọi người mùa xuân mới sắp về.

Đăng lúc: 01-03-2018 11:04:05 AM | Đã xem: 1247 | Phản hồi: 0 | Chuyên mục: Văn học , Truyện
Minh họa: Thanh Tiên

Trở về

Sau ngày cưới một tuần thì anh Hùng trở lại chiến trường miền Đông. Chị thấy trong người thay đổi. Chị mang bầu. Anh Hùng biết điều đó qua lá thư tràn trề niềm vui của chị. Anh ghi thư dặn: Nếu là con trai thì đặt tên Thắng, nếu là con gái thì đặt tên Lợi. Ngày thắng lợi chắc đã gần rồi, đặt tên để kỷ niệm thời thắng Mỹ.

Đăng lúc: 23-09-2017 01:01:04 PM | Đã xem: 2678 | Phản hồi: 0 | Chuyên mục: Văn học , Truyện
Minh hoạ: Lê Hồng Thái

Tác phẩm bị lỗi

Chiều. Trời vãi xuống Ngã Sáu những vạt nắng nhạt nhòa, mênh mang. Có một người đàn bà ngồi cầm cây roi tre, vừa khóc hờ, vừa quất vào lưng thằng bé mười mấy tuổi. Ánh mắt hoang dại, người đàn bà thốt lên những lời trách cứ:

Đăng lúc: 23-09-2017 12:52:10 PM | Đã xem: 1575 | Phản hồi: 0 | Chuyên mục: Văn học , Truyện
Minh hoạ: Lê Hồng Thái

Mây bay ngang lưng trời

Buổi sáng cuối xuân, trời trong xanh. Những đụn mây trắng muốt, rực rỡ như những khuôn mặt cười, lừng lững bay ngang lưng trời. Mấy bông dâm bụt đỏ au nở xòe, treo lủng lẳng, rung rinh như đang cười. Chưa bao giờ Mén thấy trời mây, cây cối ở Ngã Sáu đẹp như vậy. Vì hổm rày ở Ngã Sáu có mấy em sinh viên ở Sài Gòn về thực tập, ai cũng đẹp lồng lộng như trong phim Hàn Quốc chiếu ra rả mỗi ngày trên đài truyền hình.

Đăng lúc: 01-06-2017 08:19:29 AM | Đã xem: 1910 | Phản hồi: 0 | Chuyên mục: Văn học , Truyện
Minh hoạ: Thanh Tiên

Ma ếch

Cẩn thận, tôi điện thoại trước cho ông Tư Từ Thông hẹn một cuộc gặp mặt vào trưa nay tại đình Mỹ Luông, nơi ông đang làm từ(*). Ông Từ Thông vui vẻ nhận lời. Sở dĩ cuộc hẹn gặp diễn ra gấp gáp như vậy là do tôi cũng bị động. Một cán bộ công tác tại Nhà Bảo tàng tỉnh - anh Hai Trí đang nghiên cứu một đề tài về đình, chùa trong tỉnh muốn khảo sát, tìm hiểu thực tế tại đình Mỹ Luông - ngôi đình có bề dày về niên đại và đẹp về kiến trúc. Tôi trở thành hướng dẫn viên bất đắc dĩ vì tôi vừa là bạn thân của Hai Trí, vừa là thổ địa ở nơi đây.

Đăng lúc: 01-06-2017 08:10:36 AM | Đã xem: 1647 | Phản hồi: 0 | Chuyên mục: Văn học , Truyện
Minh hoạ: Thanh Tiên

Hai người lính

Mặt trời đỏ ối sau những làn khói bụi từ những họng súng và những quả lựu đạn mới nổ. Không khí như đặc lại trong mùi thuốc súng khét lẹt. Quả đồi bị cày xới xác xơ. Các bụi cây đều nhuốm màu khói đen, trơ những cành cụt lên trời. Phía lưng đồi, xác lính Việt Nam Cộng hòa nằm ngổn ngang, mũ nồi đồng văng lăn lóc khắp một vạt đồi Quạ.

Đăng lúc: 01-06-2017 08:01:31 AM | Đã xem: 1205 | Phản hồi: 0 | Chuyên mục: Văn học , Truyện
Minh họa: Lê Hồng Thái

Mở cửa đón mùa xuân

Khi hơi lạnh của buổi sáng len lỏi vào căn phòng tối mờ, Thụy cảm nhận được trong hơi lạnh đó mang theo cả một trời mùa xuân khô ráo. Thụy tung mền bước xuống giường. Cô tới cửa sổ đứng hít thở cho tận hết cả một bầu không khí trong lành, làm ngây ngất cả từng ngóc ngách của ý nghĩ.

Đăng lúc: 01-02-2017 08:11:17 PM | Đã xem: 1506 | Phản hồi: 0 | Chuyên mục: Văn học , Truyện
Minh họa: Thanh Tiên

Ðêm giao thừa ở bót Hàng Keo

Vừa rẽ vào con hẻm nhỏ ở đường làng số 21, bây giờ là đường Ngô Tùng Châu Gia Định, bỗng nhiên tôi chột dạ, quay nhìn lại phía sau… đã quá muộn!

Đăng lúc: 01-02-2017 04:25:12 PM | Đã xem: 1925 | Phản hồi: 0 | Chuyên mục: Văn học , Truyện
Minh họa: Thanh Tiên

Mẹ và mùa xuân

Mẹ tôi làm nghề nấu/bán rượu. Nói phải tội, chứ nghề này như bán niềm vui cho thiên hạ mà mua buồn bực về cho mình. Tôi to gan nói vậy vì tôi thấy mẹ chẳng còn thời gian, mà cũng chẳng có bụng dạ để cười. Có khi mẹ đã quên cười rồi cũng nên.

Đăng lúc: 25-01-2017 07:43:41 AM | Đã xem: 2815 | Phản hồi: 0 | Chuyên mục: Văn học , Truyện , Giao lưu , Truyện ngắn

Các tin khác

1 2 3 4 5 6 7 8 9 10  Trang sau